Phải lòng Đà Lạt

19/07/2017.

Đà Lạt đối với tôi là một thành phố bình yên như hơi thở, để mỗi lần cuộc sống chông chênh tôi tìm đến Đà Lạt như tìm về người bạn thân, là nơi để tôi trở về sau những ngày tháng bươn trải.

Tôi thích Đà Lạt bởi tất cả những gì thuộc về thành phố ấy

Từ cái lạnh se sẽ đến những đồi thông xanh mướt quanh năm gọi gió. Yêu cả những bông hoa bé tí xíu như bồ công anh mọc dại dưới các sườn đồi, yêu cái cách con người nói chuyện với nhau nhẹ nhàng, chứa đựng tình cảm. Nếu ai yêu Đà Lạt thì chắc chắn không bao giờ quên được mùi nhựa thông, đây là thứ mùi trong tiềm thức ai yêu Đà Lạt đều nhớ đến.

Mỗi chuyến xe về Đà Lạt chỉ cần đến chân đèo Prenn là đã tìm ngay được sự thân thuộc này. Thứ mùi thơm thoang thoảng của nhựa cây và núi rừng hòa quyện vào nhau. Con đường đèo quanh co, từng thân cây cao vút sừng sững như chú Lính Chì đứng đó bảo vệ cửa ngõ của thành phố. Cảm giác hồi hộp, mong chờ ấy dù đến Đà Lạt bao lần vẫn vậy, chưa khi nào nhạt phai. Đà Lạt so với ngày trước, mỗi ngày một thay đổi khác đi, nhưng chỉ là cảm giác còn chất thân thuộc ấy mãi không thay đổi được.

phải lòng Đà Lạt

phải lòng Đà Lạt

Nhiều người nói Đà Lạt giờ thay đổi rồi, phố xá nhộn nhịp và sầm uất hơn trước, không tìm được vẻ bình yên như ngày xưa vốn có của nó. Nhưng chỉ người yêu Đà Lạt, hiểu Đà Lạt mới biết Đà Lạt vẫn như xưa thôi, bình yên mát lành như ly Capuchino đầy sữa dịu ngọt. Sáng sớm ngồi uống ly cà phê nhìn xuống đường mọi thứ chầm chậm trôi, những cô gái nhỏ áo dài thướt tha cắp sách đi học, người mẹ, người chị thồ xe hàng chuẩn bị cho buổi chợ… sương mù phủ lối đi. Mọi thứ vẫn như một giấc mơ an lành, yên ả.

Đà Lạt là thành phố của tình yêu, chắc bởi Đà Lạt lạnh nên người với người gần nhau hơn

Phải lòng Đà Lạt rồi chẳng nỡ xa, nên mỗi khi thấy mình cần chút yên ấm là quay lại nơi đây, đôi khi chỉ là ngồi một góc quán quen lắng nghe cuộc sống ngoài kia chầm chậm trôi. Hay buổi tối bước xuống đường dưới cái lạnh se sắt ăn trái bắp, củ khoai nướng ly sữa đậu lành nóng rồi xách xe đạp rong ruổi ngắm thành phố thanh bình về đêm.

Tôi yêu Đà Lạt, yêu cả con người và văn hóa giao tiếp của người Đà Lạt xưa. Có lẽ vì “quá yêu chăng”, nên con người ta đôi khi trở nên phóng khoáng và sẵn sàng bỏ qua những cái không thuộc về “người mình yêu”. Song, đôi khi những hình ảnh và thông tin về “nạn cò mứt, cò vươn dâu”, rồi “chặt chém du khách” qua từng bát miến, tô cháo… Là “những dấu lặng buồn” cứ làm mình day dứt, như mất đi một kỷ niệm đẹp nào đó về thành phố tôi yêu.

Đà Lạt sẽ đẹp hơn và trở thành thiên đường du lịch của du khách trong nước và bạn bè quốc tế. Rất cần sự quan tâm của các cấp, các ngành và doanh nghiệp trong việc chung tay xây dựng văn hóa giao tiếp doanh nghiệp.

Thanh Hà

Phải lòng Đà Lạt
5 (100%) 1 vote

,

Gửi bình luận của bạn